Robben, Sneijder và Milito chưa bao giờ lọt vào Top 3 tranh Quả bóng Vàng dù thi đấu rất thành công ở cấp CLB lẫn đội tuyển quốc gia.

Francisco Gento, năm 1960. Gento có một mùa giải hoàn hảo vào năm 1960 khi ghi 18 bàn trong vai trò tiền đạo cánh trái. Ngôi sao Tây Ban Nha cũng góp "tiếng nói" quyết định khi Real Madrid loại Barcelona ở bán kết và đè bẹp Frankfurt với tỷ số 7-3 ở chung kết Cup C1. Tuy nhiên, trong cuộc bình chọn Quả bóng Vàng châu Âu năm đó, Gento chỉ xếp ở vị trí 11 và không bao giờ nổi tiếng bằng Alfredo Di Stefano hay Ferenc Puskas.
 
Bobby Moore, năm 1966. Moore đóng vai trò người hùng trong chức vô địch World Cup 1966 của tuyển Anh. "Lá chắn" mang băng thủ quân này cũng được bầu là hậu vệ hay nhất giải đấu năm đó, đồng thời là người có đường chuyền quyết định cho Geoff Hurst san bằng tỷ số 1-1 trước Tây Đức trong trận chung kết. Ông chỉ xếp thứ tư trong cuộc bầu chọn Quả bóng Vàng sau Bobby Charlton, Eusebio và Franz Beckenbauer.
 
Wolfgang Overath, năm 1970. Tiền vệ của CLB Cologne được giới truyền thông bầu là Cầu thủ hay nhất World Cup 1970, xếp trên cả Pele và Jairzinho. Với việc các cầu thủ Nam Mỹ không được tham gia cuộc đua Quả bóng vàng châu Âu (trước năm 1995), Overath càng xứng đáng có một vị trí trong top 3. Vậy mà ngôi sao này chỉ về thứ năm. Bobby Moore chiếm vị trí thứ hai dù CLB West Ham chỉ xếp thứ 17 tại giải vô địch Anh năm đó.
 
Kenny Dalglish, năm 1978. Dalglish là tác giả bàn thắng quyết định trong trận chung kết Cup C1 mùa 1977-1978 giữa Liverpool và Brugge. Mùa giải đó ông cũng chơi rất hay tại giải vô địch Anh khi ghi 31 bàn. Tuy nhiên trong cuộc bình chọn Quả bóng Vàng Dalglish chỉ xếp thứ tám. Danh hiệu thuộc về Kevin Keegan, người chỉ ghi sáu bàn trong mùa giải Hamburg xếp thứ 10 tại Bundesliga.
 
Gaetano Scirea, năm 1982. Scirea là một trong những hậu vệ hay nhất tại World Cup 1982 khi "bắt chết" cả Zico lẫn Falcao của tuyển Brazil. Ông cũng đóng vai trò quyết định đưa Juventus giành chức vô địch Serie A năm đó. Chính vì vậy, Scirea có lý do để cảm thấy bất công khi chỉ nhận được hai phiếu bầu chọn và xếp ở vị trí 12 trong cuộc đua Quả bóng Vàng.
 
Peter Schmeichel, năm 1992. Thủ môn người Đan Mạch chỉ xếp thứ năm trong cuộc bình chọn cá nhân năm đó dù đóng vai trò quyết định đưa đội tuyển quốc gia làm nên phép màu tại giải vô địch châu Âu. Schmeichel thậm chí cản được cú đá phạt đền của Marco Van Basten, cầu thủ được xem là tiền đạo hay nhất thời bấy giờ.
 
Iker Casillas, năm 2008. Casillas đóng vai trò quyết định trong chiến dịch chinh phục Euro 2008 của tuyển Tây Ban Nha, trong đó có hai pha cản luân lưu trước các cầu thủ Italy. Thủ môn này cũng tỏa sáng trong màu áo Real Madrid khi giành chức vô địch La Liga. Vậy mà anh chỉ về thứ tư trong cuộc bình chọn sau Cristiano Ronaldo, Lionel Messi và Fernando Torres.
 
Wesley Sneijder, năm 2010. Nhiều người từng tin chắc Sneijder sẽ ẵm Quả bóng vàng vào năm 2010 sau khi giành cú ăn ba với Inter và đưa tuyển Hà Lan vào chung kết World Cup. Kết quả cuối cùng gây bất ngờ với tất cả khi Messi, Xavi và Iniesta lọt vào top 3. Chiến thắng sau đó thuộc về Messi.
 
Diego Milito, năm 2010. Milito là một trong những cầu thủ góp công lớn nhất vào cú ăn ba của Inter, trong đó nổi bật là hai bàn quyết định trong trận chung kết Champions League. Nhưng chân sút người Argentina này Milito thậm chí bị loại khỏi danh sách 23 ứng cử viên ban đầu.
 
Arjen Robben, năm 2013. Robben là ngôi sao sáng chói trong hành trình giành cú ăn ba của Bayern Munich năm 2013. Cầu thủ này đặc biệt chơi hay trong hai trận bán kết thắng Barca với tổng tỷ số 7-0 và ghi bàn quyết định trong trận chung kết Champions League. Nhưng những thành tích với Bayern chẳng có ý nghĩa gì khi Robben chỉ xếp thứ tám trong cuộc bầu chọn Quả bóng Vàng - nơi Ronaldo và Messi chia nhau hai vị trí đầu.
 
Arjen Robben, năm 2014. Năm nay Robben cũng chơi rất hay cả trong màu áo Bayern (giành cú đúp) lẫn đội tuyển Hà Lan (huy chương đồng World Cup). Nhưng vận may một lần nữa quay lưng với cầu thủ này khi Ronaldo, Neuer và Messi lọt vào top 3.
 
Xuân Hoàng